Bản gốc của bài phỏng vấn do Caroline Levin thực hiện với Vũ Trụ được đăng tại đây.  
Bản dịch dưới đây do Hồng Anh thực hiện và Quỳnh Chi hiệu đính.

Trên những con phố cổ chật chội, những gánh hàng rong buôn bán sầm uất dọc các lề đường ở các khu trung tâm thương mại hay siêu thị. Xe máy của khách ra vào dần thưa thớt, thay vào đó là những chiếc ô tô cao cấp, sang trọng. Những con phố rực sáng bởi ánh đèn neon từ các bảng hiệu của các cửa hàng như Circle K, KFC, Burger King, McDonald’s… Những đám đông lướt qua các bảng hiệu với dòng chữ Dolce và Gucci, nhưng thực chất là hàng nhái.

Một chủ nghĩa tư bản kiểu mới tại Việt Nam đang tồn tại và rất thịnh vượng.

Đã khoảng ba mươi năm kể từ khi Việt Nam lần đầu tiên áp dụng chính sách cải cách kinh tế Đổi mới. Thế hệ Gen X chững kiến và trải nghiệm toàn bộ quá trình chuyển đổi từ nền kinh tế bao cấp sang nền kinh tế thị trường. Trong bối cảnh mới hiện nay, khi nền kinh tế thị trường chuyển đổi sang nền kinh tế toàn cầu hóa, Gen Z lại là lứa thế hệ trực tiếp bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa tiêu dùng tràn lan. Cũng chính thế hệ này sẽ là trực tiếp định hướng lại thi trường này một lần nữa.

Bản sắc ở Việt Nam ngày nay khác biệt rất nhiều so với 20 năm trước và sẽ tiếp tục thay đổi trong 50 năm tới. Sự khác biệt này bắt nguồn từ những nhu cầu và suy nghĩ khác nhau qua từng thời kỳ, từ thời kỳ thuộc địa hóa, cô lập chiến tranh cho đến toàn cầu hóa hiện nay.

Bản sắc ở Việt nam ngày này là một vấn đề hết sức khác biệt so với 20 năm trước cũng như là kể cả trong 50 năm tới. Nó khác biệt bởi vì ở mỗi một thời kì đi qua, con người ta cũng sẽ có những nhu cầu suy nghĩ về nó ngay từ trong những thời kỳ khác nhau. Có thể là thời kì thuộc địa hóa, hay là thời kì cô lập chiến sự cho đến sự toàn cầu hóa như hiện nay.

Với những biến đổi độc đáo sau quá trình hậu Đổi Mới, tuổi trẻ ở Việt Nam ngày nay có ý nghĩa gì?

Nghệ sĩ trẻ người Sài Gòn, Nguyễn Vũ Trụ (sn. 2000) đã đồng ý tham gia kỳ lưu trú 3 tháng tại Á Space. Đến với Á, anh mang theo tinh thần hứng khởi và đầy tham vọng, phiêu lưu để tìm câu trả lời cho những câu hỏi mà anh tự chất vấn về thời gian, địa điểm và căn tính Thông qua 5 nhiệm vụ chia theo 5 giai đoạn của một nghi thức, Vũ Trụ cùng Giám tuyển Quỳnh Chi và 10 phi hành gia – các nghệ sĩ trẻ ở Hà Nội – cùng nhau thăm dò những ký hiệu là chỉ dẫn cho tính Việt Nam. 

Điều này được minh họa rõ ràng qua các nhiệm vụ, đặc biệt là ở Nhiệm vụ số 2, khi các phi hành gia được giao bài tập dán sticker “Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao” lên 10 món đồ mà họ lựa chọn. Những sticker dấu kiểm vàng, đỏ nhanh bao trùm không gian lưu trú của họ. 

Vậy “Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao” có nghĩa là gì? Liệu nó có ý nghĩa gì với một sản phẩm? 

Đại học RMIT Việt Nam đã xác định Gen Z là tất cả những người sinh từ năm 1996 đến năm 2012. Thật thú vị, năm 1996 cũng là năm Hiệp hội Doanh nghiệp Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao được thành lập. Trang web của họ định nghĩa công việc của Hiệp hội là “tăng tốc các hoạt động hỗ trợ doanh nghiệp đổi mới sáng tạo, thay đổi công nghệ và thâm nhập thị trường quốc tế trong sản xuất và kinh doanh”. Đặt ra tiêu chuẩn cho nguồn cung nội địa, “Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao” ra đời như một dấu ấn khẳng định vị thế cạnh tranh của Việt Nam trên thị trường toàn cầu.

Biểu tượng này của Việt Nam đã có mặt ở khắp mọi nơi trong nền kinh tế – xã hội. Từ sổ tay đến nước mắm, sữa chua, tã lót, kem đánh răng, lon bia, v.v… NáSA, kỳ lưu trú kéo dài do Hái Hoa và Vũ Trụ khởi xướng đã thu hút 10+ nghệ sĩ trẻ Việt Nam đối thoại với dấu ấn đương đại của thời đại này. Thông qua biểu tượng “Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao”, NáSA tái định nghĩa lại một loạt các giá trị trên thị trường và lần lượt mang lại cho nó những ý nghĩa mới, từ chủ nghĩa tiêu dùng tràn lan cho đến sự xem xét phản chiếu nội tâm.

 

Tôi ngồi lại với Vũ Trụ tại Á Space để hiểu rõ hơn về kỳ lưu trú này của anh. Dưới đây là hội thoại giữa tôi và Vũ Trụ.

Chú thích: Á Space là một không gian nghệ thuật độc lập, phi lợi nhuận có trụ sở tại Long Biên, Hà Nội. Được thành lập vào năm 2018 bởi Tuấn Mami, Rory Gill và Lê Dụng Hiệp, không gian này hoạt động nhằm hỗ trợ các nghệ sĩ địa phương độc lập cũng như phát triển hơn nữa nền nghệ thuật trong nước của Việt Nam. Ban giám tuyển hiện tại của Á Space bao gồm Vân Đỗ, Hà Ninh, Linh Lê, Vũ Đức Toàn, Châu Hoàng và Đặng Thuỳ Anh. Thông qua sự hợp tác với các nghệ sĩ, giám tuyển và nhà nghiên cứu từ cả Việt Nam và quốc tế, Á Space tìm cách thúc đẩy đối thoại và cộng đồng thông qua thực hành nghệ thuật liên ngành.

Caroline Levin (CL): Bạn định nghĩa NáSA như thế nào?

Vũ Trụ (VT): Tôi muốn lưu ý rằng NáSA là một dự án hợp tác. Vì vậy, cuộc trò chuyện này chỉ là góc nhìn của riêng tôi về tiềm năng của NáSA. NáSA là con đẻ của 10-12 phi hành gia (những người tham gia 5 nhiệm vụ khám phá không gian), tôi chỉ đóng góp phần rất nhỏ trong toàn bộ mạng lưới và cộng đồng đó.

Tôi và giám tuyển Quỳnh Chi gặp nhau năm 2020 ở Galerie Quỳnh (TP. HCM), nơi cả hai chúng tôi từng thực tập. 

Tại đây, chúng tôi đã nhiều lần nói chuyện về việc cùng thực hiện triển lãm. Cơ hội đó thực sự đến khi Quỳnh Chi được Á Space chọn làm giám tuyển lưu trú hồi tháng 6/2023. Theo lời mời của chị  Vân Đỗ,  Chi có cơ hội chọn nghệ sĩ mà cô ấy muốn làm việc cùng. Lúc ấy tôi còn ở Úc, Chi gọi ngay cho tôi để nói về chương trình này. Sau rất nhiều cuộc thảo luận giữa chúng tôi và Á Space, ý tưởng về NáSA đã ra đời. NáSA là chương trình nghệ thuật thử nghiệm dưới danh nghĩa hoạt động của trạm không gian.

Ban đầu, tôi và Chi thiết kế chương trình lưu trú này như các buổi chia sẻ với các phi hành gia về cách tôi khám phá nghệ thuật, cũng như quá trình tự mày mò trong nhiều năm qua. Nhưng sau dịp mở xưởng “Love is in the AiR”, khi nhìn thấy hình dáng các tác phẩm hoàn thành, tôi mới có chút thời gian để suy ngẫm kỹ hơn về kỳ lưu trú 3 tháng này. Lúc đó, tâm trí tôi hiện lên một thuật ngữ: “giấc mơ tập thể”.

Tôi không nghĩ chúng tôi là một tập thể. Chúng tôi đơn giản là những người muốn hợp tác, làm việc chung và tạo thành một cộng đồng. Thành thật mà nói, tôi không xuất sắc trong vai trò là nhà thiết kế chương trình. Tôi thậm chí còn không biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao. Nhưng tôi biết rằng, mỗi cá nhân tham gia kỳ lưu trú này cùng tôi và Chi đều có những lý do riêng thôi thúc họ tham gia, cho dù tính cách của họ rất khác nhau. Chính vì thế, với tôi, thuật ngữ “giấc mơ tập thể” là mục đích mà NáSA muốn hướng tới, thể hiện sự chân thành trong công việc tích lũy của chúng tôi tại đây.

Đối với tôi, NáSA là kỳ lưu trú “mở”, nơi mọi người đến để giao lưu và trò chuyện với nhau. Khi lần đầu tiên đề xuất dự án này, tôi biết mình muốn làm việc với 10 người khác. Tôi muốn khám phá động lực khiến họ làm nghệ thuật. Đó cũng là nền tảng để những tiếng nói đó được lắng nghe. Với tôi, kỳ lưu trú này là lý do để tôi và đồng đội đi sâu hơn vào những câu chuyện cá nhân của từng thành viên, từ đó kết nối và chuyển hóa năng lượng tập thể thành tác phẩm trong không gian.

CL: Tại sao chủ đề lại là không gian? 

VT: Tôi vốn luôn hứng thú với không gian. Khi còn nhỏ, như nhiều đứa trẻ khác, tôi mơ ước trở thành phi hành gia. Bạn biết đấy, là một đứa trẻ châu Á thì điều đó dường như không thực tế. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với công nghệ máy tính là từ những bài báo kỳ lạ mà mẹ tôi in ra từ báo điện tử VNExpress. Những bài báo đó nói về các hiện tượng như mưa sao băng hay phát hiện hành tinh mới nhất. Những thứ đó cứ mãi đeo bám tôi, xuyên suốt quá trình tôi lớn lên. Vài bộ phim khoa học viễn tưởng mà tôi xem từ nhỏ cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi, đặc biệt là Doctor Who. Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu sự đại diện cho người châu Á trong lĩnh vực du hành không gian. Khoa học viễn tưởng vốn là thể loại văn học phương Tây, do đó, không có câu chuyện châu Á nào được kể trong lĩnh vực này.

Tôi nghĩ rất nhiều về tương lai: tương lai sẽ như thế nào? Và đặc biệt, Việt Nam trong tương lai sẽ ra sao? Về cơ bản đó là lý do tại sao NáSA được xây dựng xoay quanh hình tượng của các phi hành gia và không gian.

CL: Vì sao NáSA quan tâm đến “Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao” (HVNCLC)? 

VT: Nhãn dán sản phẩm HVNCLC là cách tôi bày tỏ cảm xúc, những nỗi lo sợ của bản thân. Hồi đầu mới tiếp cận mô típ này, tôi thể hiện chúng trên tranh, qua đó bày tỏ mối quan tâm về căn tính, hay nỗi lo về chiến tranh, sự nóng lên toàn cầu – thời điểm băng tan thay vì Kỷ băng hà, v.v… Tôi sử dụng nhãn dán đó để tự chất vẫn, liệu những cảm xúc và lo lắng của tôi có được coi là những tác phẩm nghệ thuật và có đủ cơ sở để được xem là “Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao”, là một phần của lịch sử nghệ thuật Việt Nam hay không.

Khi đi sâu vào mô típ này, nó đã khiến tôi tự hỏi, “Bản sắc Việt Nam là gì?” Với những thôi thúc đó, tôi muốn chia sẻ suy nghĩ về HVNCLC với các bạn phi hành gia, vì tôi cảm thấy mô típ của nhãn dán này phản chiếu văn hóa tiêu dùng của người Việt. Có lẽ, người Việt nào biết đến sự tồn tại của nó. […]

Tôi muốn người tham gia NáSA sử dụng nhãn HVNCLC như một cách thể hiện bản thân. Vì vậy, tôi đã đưa cho mỗi phi hành gia 10 miếng dán, gợi ý họ tương tác với môi trường xung quanh và đặt ra câu hỏi cho về con người mình, về thế giới và đặc biệt là định nghĩa cá nhân về Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao.

Mỗi người đều có cách tiếp cận riêng. Một số người giải quyết nó khá chân thành, dán nhãn lên thứ mà họ cho là trân quý, dán lên những ký ức đẹp trong tâm hồn. Một số người tiếp cận khá trừu tượng; có người lồng ghép sự mỉa mai. Những nhãn dán HVNCLC sau đó trở thành chỉ dấu cho một câu hỏi, cho một cuộc đối thoại mà thông qua đó, tôi khám phá được những gì mà phi hành gia nhìn thấy trong cuộc sống hàng ngày của họ.

CL: Trải nghiệm đáng nhớ nhất của bạn trong thời gian lưu trú là gì?

VT: Nhìn thấy mọi người đều trưởng thành. Chứng kiến ​​​​bản thân mình trưởng thành và mười người bạn bước ra khỏi vỏ bọc của chính mình, khám phá các phương tiện nghệ thuật khác những gì họ từng quen. NáSA là tập thể của nhiều người mới “chân ướt chân ráo” bước chân vào lĩnh vực sáng tạo/suy nghĩ về nghệ thuật. Tôi cho rằng, không gian này là nền tảng tuyệt vời để các bạn tự do thể hiện, sáng tạo, suy nghĩ thực hành. Đối với một số người gắn bó với ngành nghệ thuật lâu hơn, đây cũng là cơ hội để họ rời khỏi vùng an toàn của mình. Chị Vân Đơ (Giám đốc nghệ thuật và Giám tuyển không gian Á) đã nói với tôi, rằng tôi và đồng đội của mình đã rất dũng cảm khi thành thật với bản thân như vậy. Bởi, thật không dễ dàng để thể ta thể hiện cảm quan đời thường.

CL: Bạn có thể chia sẻ về trải nghiệm làm việc ở Hà Nội?

VT: Qua lưu trú ở không gian Á, tôi yêu Hà Nội nhiều hơn – sâu sắc hơn một chút. Đó là nhờ con người và khu vực lân cận mà tôi đã khám phá trong thời gian ở Á. Được gặp gỡ, làm việc với rất nhiều nghệ sĩ từ các thế hệ khác nhau thật sự rất vui và thú vị thú vị. Tôi cảm thấy như có những tiêu chuẩn nhất định trong giới nghệ thuật mà tôi không muốn tuân theo nó mà đơn giản tôi chỉ muốn đến với nó để giải trí.

Nhìn chung, trải nghiệm thật tuyệt vời. Qua góc nhìn của những người bạn đồng trang lứa, những người bạn phi hành gia của tôi, mà tôi đã học được nhiều điều nhất. Tôi rất thích trò chuyện với người anh sống chung nhà Tuấn Mami, cũng là người có ảnh hưởng. Từ đó, tôi xây dựng được một mạng lưới hỗ trợ bản thân từ những cô chú lớn tuổi đến những người ở cùng độ tuổi của tôi. Đặc biệt là chào khi đón khán giả Hà Nội đến xem triển lãm, điều đó thật sự rất tuyệt.

CL: Lượng khán giả đến xem có khác với những gì anh thường thấy ở Sài Gòn không?

VT: Hà Nội khi bạn có việc gì thì bạn bè của bạn sẽ đến để hỗ trợ bạn, và thật tuyệt khi mà bạn nhìn thấy khung cảnh mọi người/cộng đồng chung tay với bạn được hiện lên. Ở Sài Gòn hơi phân tán, ai cũng làm việc riêng và hơn ở đây thường có cảm giác như có rất nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc. Thông thường thì ở Sài Gòn không có nhiều người hướng dẫn, trừ khi bạn đi tìm. Đây là kinh nghiệm chủ quan của tôi; Tôi không thể nói rộng ra để so sánh bối cảnh nghệ thuật Sài Gòn và Hà Nội. Nhưng tôi cảm nhận được ở Hà Nội có một hệ sinh thái tốt  dành cho nghệ thuật thể nghiệm.

CL: Tôi đã hỏi Nguyễn Văn Cường(*). Nguồn cảm hứng của anh khi trở thành một nghệ sĩ bắt đầu từ những năm 90 là ai – anh đã trả lời Van Gogh. Tôi nghĩ thật thú vị khi lần đầu tiên nói chuyện với bạn về nghệ thuật đương đại Việt Nam, sự đa dạng của các thế hệ đi trước mà bạn ngưỡng mộ. Vậy với bạn nguồn cảm hứng nghệ thuật của bạn là ai? 

VT: Một trong những nguồn cảm hứng lớn nhất của tôi là Tuấn Andrew Nguyễn. Tôi nghĩ về công việc của anh ấy hầu như hàng ngày. Tôi nghĩ về đạo đức của anh ấy, cách anh ấy làm nghệ thuật, anh ấy làm nó cho ai. Anh ấy là một trong những nguồn cảm hứng lớn nhất của tôi. Nhưng ngoài ra, tôi còn tìm thấy nguồn cảm hứng mới mỗi ngày. Mỗi ngôi chùa tôi đến, mỗi người quen tôi gặp.

Khi tôi lần đầu tiên khám phá nghệ thuật đương đại là gì, khi đọc trực tuyến ở tuổi 18 hoặc 19, tôi khá say mê với những người theo chủ nghĩa biểu hiện trừu tượng và những nghệ sĩ theo trường phái này đại đa số đều đến từ New York. Nó trông khá quyến rũ. Như đã được xây dựng câu chuyện cho những nghệ sĩ đó. Tôi đoán khi còn là một thiếu niên, tôi đã muốn điều đó… bản chất thần thoại của người nghệ sĩ. Warhol vĩ đại, Rothko, v.v.

Tôi tự học về lịch sử nghệ thuật đương đại. Và [kiến thức của tôi] vẫn mang đậm chất phương Tây. Đó là những người đầu tiên tôi nhìn vào. Nhưng sau khi được thực tập ở Sài Gòn tại Galerie Quynh, đó là lúc tôi được gặp gỡ những nghệ sĩ đương đại thực sự của Việt Nam và nhận ra “trời ơi, nghệ thuật Việt Nam ngầu quá”. Thật tiếc là từ lâu tôi đã biết đến nghệ thuật đương đại phương Tây nhiều hơn nghệ thuật phương Đông.

Khi tôi 19 tuổi, tôi đã tạo một tác phẩm nghệ thuật video ASMR, trong đó tôi tìm thấy danh sách 200 nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới, hầu hết là các nghệ sĩ phương Tây và thì thầm “Đ** m* [nghệ sĩ phương Tây đã thành danh]”. Nó diễn ra trong 6 phút. Á đã chiếu nó tại một buổi chiếu phim thử nghiệm. Tôi có mối quan hệ yêu-ghét với các nghệ sĩ phương Tây. Nghệ thuật của họ rất tuyệt, nhưng rất nhiều người nổi tiếng cũng là những kẻ khốn nạn.

CL: Thật thú vị khi thấy sự kết hợp giữa cảm hứng trong suốt NáSA. Ví dụ, tiêu đề của triển lãm “Yêu Hết Sảy” lấy cảm hứng từ một cuốn sách của nhà văn Mỹ Bell Hooks. Tôi đã tập hợp ý tưởng đến từ Quỳnh Chi và cách thức giám tuyển của chính cô ấy. Nó thể hiện sự đa dạng của các tài liệu tham khảo được đan xen, vậy chúng ta hãy nói lên một chút về môi trường văn hóa phức tạp.

VT: Chắc chắn rồi. Đó là một cảnh quan siêu kỳ lạ để cố gắng định hướng. Ngoài ra, ngày nay có rất nhiều thứ có sẵn trên Internet nên những ảnh hưởng được lấy từ rất nhiều nơi. Trong những năm gần đây, tôi có thể nói rằng một số nghệ sĩ tôi yêu thích là người Việt Nam. Chắc chắn là có sự thiên vị nhưng đó chỉ là phương thức hoạt động của họ, cách họ tiếp cận nghệ thuật, điều đó khiến tôi cảm thấy giản dị hơn rất nhiều. Ví dụ như tìm hiểu về khu vườn nhập cư của Tuấn Mami. Ý tưởng tạo một khu vườn trong bảo tàng – tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng cách anh gắn kết với cộng đồng người Việt ở một thành phố mới từ đó thì thật đẹp. Lấy tiền bảo tàng và tạo không gian cho người Việt. Nó siêu tuyệt vời. Và đây là cách để ta nhìn nghệ thuật theo cách không quá ‘vĩ đại’. Ngoài ra còn có một nghệ sĩ tôi yêu mến, Nguyễn Vũ Xuân Hạ, người sáng lập A Sông Collective. Xem những tác phẩm  của cô ấy, thấy cô ấy mời mọi người ăn tối, làm món nem cùng cô ấy… những thứ như thế. Đối với tôi, chúng có tác dụng tốt hơn nhiều so với những ảo tưởng lớn lao về nghệ thuật tuyệt vời là gì. Nhìn thấy tình yêu trong nghệ thuật đương đại Việt Nam, nhìn thấy tấm lòng mà các nghệ sĩ dành cho tác phẩm của mình… đó cũng là cách tôi mong muốn tương lai nghệ thuật của mình cũng như vậy.

Không giống như các nghệ sĩ Việt thử nghiệm của những năm 90, thế hệ mới này chưa từng có tiền lệ (lặp đi lặp lại) để tương tác: đối với những người mới bắt đầu, họ có một kho lưu trữ ngày càng tăng về nghệ thuật đương đại Việt Nam để chiêm ngưỡng, chiêm ngưỡng và lấy cảm hứng từ đó. thay vì chỉ nhìn vào kho tên nghệ thuật tiêu chuẩn của phương Tây; hơn nữa, do chương đầu tiên của nghệ thuật đương đại mới bắt đầu diễn ra gần đây, thế hệ trẻ – như Vũ Trụ và các phi hành gia đồng nghiệp – có thể tìm đến những người đi trước để được hướng dẫn và tìm kiếm cơ hội. Điều này được minh họa bằng chính không gian lưu trú – Á được thành lập bởi Tuấn Mami nổi tiếng thế giới nhằm cung cấp cho các nghệ sĩ Việt Nam đầy triển vọng các nguồn lực để vừa phát triển vừa trưng bày tác phẩm của họ ở trong nước thay vì cần phải ra nước ngoài. Trong bối cảnh toàn cầu, nơi phần lớn bản sắc Việt đã được xác định thông qua sự thể hiện những điều xa lạ sáo rỗng hoặc nạn nhân trong chiến tranh, lĩnh vực nghệ thuật đương đại đã mang đến một không gian thay thế cho giới trẻ Việt thể hiện rõ bản sắc, thông qua lăng kính trao quyền.

Nơi lưu trú của Vũ Trụ nói lên “tinh thần bằng hữu” (**) đã định hình phần lớn cách thức phát triển/vững chắc của nền nghệ thuật trong nước ở Hà Nội kể từ những năm 90 cho đến nay.2. Trong bối cảnh thương mại hóa đang bùng nổ, việc quản lý một không gian sáng tạo dành cho bạn bè thay vì tuân theo ý muốn của thị trường nghệ thuật phương Tây là không đáng kể.

Cuối cùng, tính thẩm mỹ và các chủ đề được khám phá trong suốt quá trình lưu trú của NáSA chỉ ra khả năng suy nghĩ về tương lai của Việt Nam đương đại vượt ra ngoài những nhãn hiệu và trang trí ở cấp độ bề mặt: những khả năng không chỉ đòi hỏi tiêu dùng mà còn phải tiêu hóa – chiêm nghiệm. Sau buổi nói chuyện này, tôi thấy ấn tượng bởi sự thôi thúc của Vũ Trụ và các nghệ sĩ NáSA cộng sự của anh ấy trong việc hiểu, bày tỏ và trao đổi những suy nghĩ, cảm xúc dựa trên ý nghĩa của cuộc sống ở Việt Nam ngày nay, thông qua lời nói, chẳng hạn như cuộc phỏng vấn này hoặc thông qua một ngôn ngữ hình ảnh trừu tượng. Hay thậm chí chỉ qua những khoảnh khắc được chia sẻ trong công việc sáng tạo.

Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao’ có nghĩa là gì? ‘Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao’ có ý nghĩa gì với một thứ gì đó?

Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay có nghĩa là gì? Là một người trẻ ở Việt Nam ngày hôm nay có nghĩa là gì?

Là người ngoài cuộc, tôi không có tư cách để đưa ra câu trả lời. Tuy nhiên, sau khi nói chuyện với Vũ Trụ, tôi có cảm giác như những hạt giống đang được gieo trồng cho những cuộc đối thoại sâu hơn về các vấn đề: tình bạn, cộng đồng, trao quyền thông qua sự sáng tạo – hành trình khám phá những câu hỏi này không thể thực hiện một mình. Có lẽ chính trong quá trình khám phá này mới có cái nhìn sâu sắc thực sự chứ không phải là công việc đã hoàn thành. Những hạt giống và “giấc mơ chung” về cách chúng sẽ phát triển hơn là khu vườn đã đơm hoa kết trái.

Chú thích:

(*) Nguyễn Văn Cường là nghệ sĩ đương đại Việt Nam đã đóng góp vào sự bùng nổ nghệ thuật thể nghiệm những năm 90 thế kỷ trước. 

(**) Butt, Zoe, et.al. “Spirit of Friendship.” The Factory Contemporary Arts Centre, 29/09/2017, factoryartscentre.com/en/event/spirit-of-friendship/.

(c) 2024 Caroline Levin. All rights reserved.  

Caroline Levin là nhà báo, cây viết văn nghệ thuật tự do hiện đang làm việc tại Hà Nội. Cô có bằng kép về Khoa học Chính trị và Nghiên cứu Toàn cầu tại Sciences Po Paris và UC Berkeley, nơi cô hoàn thành luận án về sự phát triển của các không gian nghệ thuật “phá cách” (alternative) ở Hà Nội. Trong quá trình viết luận văn, Caroline đã yêu thích thành phố và những “bộ óc” nghệ thuật của nó, đến mức thôi thúc cô chuyển đi vào mùa hè năm 2023. Kể từ đó, cô đã cam kết đưa tin về sự phát triển văn hóa đương đại của thủ đô Việt Nam, xuất bản cho cả hai tạp chí riêng của cô, Swoppt, cũng như các không gian nghệ thuật khác nhau và nền tảng tương ứng của chúng. Ngoài các chức danh công việc chính thức, Caroline là một người bạn đầy nhiệt huyết với giới sáng tạo Hà Nội. Cô cũng thích được ghi lại rằng mình đã tích cực học tiếng Việt dù cô hơi thiếu tự tin để thể hiện điều đó.

Nguyễn Vũ Trụ là một nghệ sĩ thử nghiệm từ Sài Gòn, Việt Nam. Vũ Trụ lớn lên giữa Việt Nam và Úc, những trải nghiệm đa văn hóa của Vũ Trụ là nguồn cảm hứng cho thực hành nghệ thuật của họ. Tác phẩm của họ khám phá sự phức tạp của danh tính Việt Nam đương đại qua ba cõi (1) vật chất, (2) tiềm thức và (3) Internet. Vũ Trụ thể hiện những tác phẩm này qua tranh, video, sắp đặt và trình diễn, nhằm tìm hiểu các câu chuyện cá nhân và xã hội kết hợp với những đề tài chung như tình yêu, cái chết và nỗi sợ. Với một chút châm biếm, nghệ sĩ thường lấy cảm hứng từ thần thoại, khoa học viễn tưởng, memes, văn hóa pop, tôn giáo và nghệ thuật hạ lưu. Năm 2018, Vũ Trụ tốt nghiệp Chứng Chỉ Thiết kế Đồ họa từ Đại học Mỹ thuật TP.HCM . Năm 2022, họ đã tốt nghiệp Cử Nhân Thực hành Sáng tạo Đương đại từ Staffordshire University. Các tác phẩm của Vũ Trụ đã được trưng bày trong các triển lãm cá nhân và triễn lãm nhóm tại Sàn Art, Nhà Sàn Collective, Cù Rú, Á Space và Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM. Gần đây nhất, Vũ Trụ đã tham gia IN:ACT 2022, một liên hoan nghệ thuật trình diễn thuộc khuôn khổ của Documenta 15.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.